Miscellany

Kim Quang Dao scenes (11)

Tổng hợp cảnh diễn của Dao muội 

Qk9CbTc5T1J1YSs3Y0JSM3ozVFgwU0I4UTRISWoxZXUyMjRHbEg2bmhZMUllU05NRVZGV1JnPT0

Chương 93: 

Ngụy Vô Tiện hỏi: “Nơi cháy là đâu?”

Ông già nói: “Tư Thi Hiên.”

Vừa nghe thấy tên này, còn tưởng rằng đấy là nơi ngâm thơ đối chữ, vịnh vân phú nguyệt văn nhã, ai mà ngờ lại là chốn trăng hoa. Ngụy Vô Tiện cố ý nói: “Tư Thi Hiên? Thư hoạ các hả?”

Ông già nói: “Không phải! Là phường kỹ. Hồi đầu không phải tên đó, thế nhưng do sau này xuất hiện hai cô nương nổi tiếng, nên dùng tên của các nàng ráp lại, đổi thành cái tên mới. Một người tên là Tư Tư, một người tên là Mạnh Thi, ráp lại chính là ‘Tư Thi’.”

Nghe đến đó, ánh mắt hai người Lam Nguỵ đều ngưng lại.

Ngụy Vô Tiện nói: “Mạnh Thi? Cái tên này hình như có hơi quen tai.”

Ông già áo vải nói: “Đó là đương nhiên. Năm ấy ở Vân Mộng Mạnh Thi cũng từng nổi tiếng vài năm, đánh đàn viết chữ vẽ tranh, còn biết làm chút thơ, có rất nhiều người vì danh tiếng của nàng mà tới, không màng gọi nàng là ‘tài nữ chốn trăng hoa’.”

Quả nhiên!

Kim Quang Dao là người Vân Mộng, sau khi mẫu thân chết hắn mới Bắc tiến cậy nhờ Kim Quang Thiện, trước theo họ mẹ, họ Mạnh. Tuy vết tích đã mờ dần đi do Kim Quang Dao cố ý làm ra, khiến đại đa số mọi người không rõ lắm vị tài nữ chốn trăng hoa kia tên đầy đủ là gì, nhưng vừa nghe đến họ Mạnh, thì đều có hoài nghi. Không ngờ vậy mà lại là nàng ấy thật!

Ông già áo vải dứt lời, liếc nhìn Ngụy Vô Tiện rồi lắc đầu nói tiếp: “Bậy. Hình như cái gì. Chuyện Mạnh Thi nổi tiếng đều từ hai mươi mấy năm về trước, mà cũng không có nổi đến mức lan sang cả Vân Mộng, bây giờ cũng chẳng có ai nhớ tới nàng. Tuổi ngươi không lớn, hẳn là không biết nàng.”

Ngụy Vô Tiện bịa chuyện: “Ta biết chứ. Ta có ông bác, năm đó từng ngưỡng mộ Mạnh Thi cô nương như mê như say, ngày nào cũng nói với bọn ta chuyện của nàng. Sau nàng lại gả cho người ta, ông bác kia uống rượu say mèm, kêu gào đau lòng lắm.”

Ông già áo vải quả nhiên mắc câu, hỏi: “Ai nói nàng ấy gả cho người ta?”

Ngụy Vô Tiện: “Không có hả? Vậy sao ta nghe bác ta nói đến cả con trai cũng sinh rồi?”

Ông già áo vải nói: “Thật ra thì nàng muốn gả đó, lúc gặp tên kia nàng đã hơn hai mươi tuổi rồi, không còn trẻ nữa, tiếp thêm vài năm nhất định sẽ không còn nổi, thế nên nàng mới liều mạng chịu mắng nhiếc cũng phải sinh con, không chỉ là muốn thoát thân mà thôi. Nhưng dù vậy thì tên kia cũng phải đồng ý muốn mới được.”

Ngụy Vô Tiện: “Sao, cả con trai tên kia cũng không muốn?”

Ông già áo vải đã ăn sạch cả bàn đồ ăn, nói: “Ta nghe nói tên kia chính là đại nhân vật của một thế gia tu tiên, trong nhà nhất định là có không ít con trai. Thứ gì hễ nhiều sẽ không hiếm, nào lại để ý đứa ở ngoài này? Mạnh Thi trông tới ngóng lui không thấy ai đến đón nó đi, không thể làm gì khác hơn là tự nuôi lấy.”

Cách nghĩ lẫn số mạng đều giống hệt Mạc nhị nương tử, mẹ ruột của Mạc Huyền Vũ y như đúc. Trên đời này có rất nhiều người phụ nữ đều gửi gắm niềm hi vọng lên người con trai, trông chờ vào việc con quý mẹ được nhờ. Thay vì dốc hết tâm huyết vào ý định kia, còn không bằng chăm chút cho bản thân. Song Ngụy Vô Tiện nghĩ không ra, cho dù Kim Quang Thiện không muốn đưa Mạnh Thi về Kim Lân Đài, nhưng chuộc thân cho một nữ tử trăng hoa rồi cho nàng một số tiền nuôi con, đối với hắn mà nói là chuyện rất dễ dàng mà. Tại sao ngay cả việc tiện tay này cũng không chịu làm?

Hắn nói: “Ừm, vậy cũng đúng. Đứa bé kia thông minh không?”

Ông già áo vải nói: “Nói như vầy đi. Ta sống đến từng này đã năm mươi mấy năm, vẫn chưa từng thấy đứa nhóc nào thông minh lanh lợi hơn Tiểu Mạnh hết. Mạnh Thi cũng là có lòng dạy nó tốt, coi con trai như công tử giàu sang nhà người ta mà nuôi, dạy nó đọc sách viết chữ, lễ nghi gì đó rồi đưa nó đi học, còn tới mấy nơi mua một số kiếm phổ bí kíp cho nó đọc nữa. Có lẽ là vẫn chưa hết hi vọng.”

Nói như thế, nơi bọn họ đang ở hiện giờ, chính là nơi mà Kim Quang Dao lớn lên trước đây.

Ông  già áo vải nói tiếp: “Lúc Tiểu Mạnh mười một mười hai tuổi, Mạnh Thi còn muốn noi theo điển tích nào đó, đổi cho nó một chỗ ở mới để học cho tốt. Nhưng khế ước bán thân của nàng vẫn còn ở Tư Thi Hiên, chỉ có thể đưa Tiểu Mạnh đến thư quán mà ở. Nhưng sau đó Tiểu Mạnh lại tự quay về, có nói gì cũng không chịu đi.”

Chương 94: 

Ngụy Vô Tiện nói: “Mạnh mẫu tam thiên.”

Mạnh Thi đây là muốn noi theo điển tích xưa. Thế nhưng, con của kỹ nữ mà lại ở nơi của dân có học, đương nhiên là không hề hợp nhau, bị người khinh khi nhục mạ. Dời đến nơi đó cũng không có ích gì.

Mạnh Thi ngờ ngợ con mình chắc chắn đã bị ức hiếp, nhưng gặng hỏi nhiều lần, con trai cũng không chịu mở miệng nói rốt cuộc là bị ức hiếp ra sao, chỉ đành thở dài từ bỏ, để nó tiếp tục ở lại Tư Thi Hiên, ngày ngày vừa quét dọn với chạy việc vặt ở lầu một, vừa tiếp tục cố gắng học tập.

Vậy mà, chẳng những người ngoài nhìn bọn họ ngứa mắt, mà ngay cả người bên trong kỹ phường cũng vậy. Mạnh Thi cố chấp sinh con khi đã hơn hai mươi, đối với một nữ nhân chốn trăng hoa mà nói thì đã là lớn tuổi, sinh con xong khí sắc lẫn cơ thể đều bị tổn thương, đến khi Mạnh Dao lớn chừng mười mấy thì nhan sắc lại càng tàn tạ hơn, không còn phong thái năm xưa nữa, miễn cưỡng sống dựa vào chút danh tiếng “tài nữ” trước đây, chỉ có một số ít người xuất phát từ lòng hiếu kỳ chịu nể mặt thôi.

Trong chốn trăng hoa, nữ nhân giống như Mạnh Thi là loại phiền phức nhất. Từng đọc vài cuốn sách, biết dăm ba đoạn văn, có tài tại thân, thế nhưng tài ấy có một chút mà thôi, đó chẳng qua chỉ là mánh lới để hút khách làng chơi, chẳng đủ chống cho nàng một đường khác để kiếm sống. Người chạm vào sách luôn như vậy – có một vẻ thanh cao khó hiểu, chung quy không cam lòng buông bỏ chút mong muốn kia, không cam lòng đắm chìm vào như thế, nhưng tờ khế bán thân lại bị nắm chặt trong tay người khác, không khỏi hết sức chán nản, lòng đầy đau khổ.

Chính vì cái vẻ thanh cao này, dẫn đến việc những nữ nhân khác trong kỹ phường ghét bỏ nàng, dù trước mặt hay sau lưng cũng không có lời nào tốt lành. Cùng một lý lẽ, khách đến nơi này thường là ngắm thiếu nữ mười mấy tuổi non nớt rụt rè đoan trang, cho dù có là ham cái mới mẻ, nhưng muốn bọn họ tiêu tiền để ngắm một ả đàn bà dung nhan tiều tụy ưa làm ra vẻ, vậy thì thật sự không sướng tí nào. Giá trị bản thân và cả sự rực rỡ của năm xưa đã sớm không còn, ấy vậy mà lại vẫn không nhận rõ tình cảnh của mình, dẫn đến kết quả và đánh giá như thế.

Có một ngày, không biết Mạnh Thi đã cự tuyệt yêu cầu gì của một gã khách làng chơi, chọc cho gã giận điên lên. Mạnh Dao đang bê một đĩa trái cây ở đại sảnh lầu một, đột nhiên nghe có tiếng chén đĩa vỡ trên lầu hai, rồi một chiếc đàn ngọc quay tròn bay ra rớt xuống ngay giữa sảnh, vang lên một tiếng thật lớn, vỡ tan nát, doạ mấy người đang uống rượu mua vui bên bàn sợ đến độ chửi ầm lên.

Mạnh Dao nhận ra đây là đàn của mẹ mình, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một gã cao to túm tóc mẹ mình đi ra khỏi phòng, vội vàng xông lên lầu. Mạnh Thi ôm đầu, cố sức kéo áo lên vai, thấy con trai chạy tới, vội nói: “Mẹ đã bảo con không được lên lầu rồi mà, đi xuống, còn không đi xuống!”

Mạnh Dao đi tới cạy tay tên khách làng chơi kia ra, bị gã đạp một phát vào bụng, té lăn xuống lầu, gây ra một loạt tiếng kêu kinh hãi. Mạnh Thi gào “A!” một tiếng, lập tức bị gã khách kia túm tóc kéo lại, lôi thẳng xuống lầu, lột quần áo, ném ra đường cái.

Trước khi bỏ đi, tên khách kia còn phun một bãi nước miếng lên cơ thể trần truồng của nàng, mắng: “Đã xấu lại còn quái gở, kỹ già mà tưởng mình còn tươi!”

Mạnh Thi hoảng sợ nằm giữa đường cái không dám đứng dậy, chỉ cần nhúc nhích chút thôi thì nàng sẽ bị nhìn thấy hết. Nữ nhân chốn vui vẻ thường sẽ không sợ bị người khác nhìn, nhưng nàng lại cứ nhất định không thể vượt qua được điều quan trọng này. Người qua lại trên đường vừa ngạc nhiên vừa hưng phấn, đi không đi mà ở cũng không ở, chỉ chỉ trỏ trỏ, mắt loé sáng. Những cô nàng khác trong Tư Thi Hiên thì hi hi cười khẽ, nhìn có chút hả hê mà kể cho khách ở cạnh bên chuyện xảy ra với bà già nhếch nhác nọ.

Chỉ có Tư Tư thành danh cùng thời với Mạnh Thi là nhìn không được, uốn éo người bước ra cửa, cởi áo ngoài của mình khoác lên thân Mạnh Thi, dìu nàng lảo đảo đi vào đại sảnh. Chủ kỹ phường bước ra đụng mặt, quở trách: “Đã sớm bảo ngươi sửa đi rồi mà. Bày cái vẻ đó ra cho ai coi? Nếm khổ rồi mới nhớ dai được!”

Mạnh Thi xấu hổ đến không dám ngẩng đầu, hạ mắt tìm con trai. Mạnh Dao bị đá một cú, qua một lúc lâu cũng chưa thể ổn lại, nằm dưới đất không đứng dậy nổi. Tư Tư mỗi tay túm một người, kéo hai mẹ con lên trên lầu.

Ông già áo vải lại vụn vặt kể thêm mấy cái khác: “Toàn là chuyện đã xưa rồi. Mặc dù tên vẫn là Tư Thi Hiên, nhưng Tư Tư lớn tuổi nên bị mua đi bán lại, còn Mạnh Thi thì đã chết, con trai nàng cũng đã thu dọn đồ đạc bỏ đi. Rồi vào nửa đêm một ngày nào đấy, không biết là ai đốt lửa không coi chừng, cả toà lầu đều bị thiêu rụi. Trước đây nơi này từng làm gì vừa nói ra đã thấy khó nghe, bởi vậy mấy tiệm sau đó đều không cho phép người khác lan truyền, nên bây giờ cũng không có ai biết.”

Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ, mấy người chủ tiệm kia nào có bản lĩnh lớn đến mức chặn được tin đồn chốn dân gian được? Chỉ e là do Kim Quang Dao tốn công tốn sức thôi. Nguyên nhân gây ra trận cháy lớn kia, cũng quá nửa là không đơn giản như đêm hôm đốt lửa mà không trông chừng như vậy. Ngẫm lại phong cách hành sự của Tiết Dương – người “bạn tốt” kia của Kim Quang Dao, không khó để suy đoán ra.

Chỉ có điều, không có chứng cứ, suy đoán dù sao cũng chỉ là suy đoán. Hắn và Lam Vong Cơ như nhau, không thích tùy tiện coi suy đoán của mình là sự thật, rồi sau đó khinh bỉ một phen. Nếu đây quả thật là nơi có nguyên nhân với Kim Quang Dao khi xưa, vậy thì chưa thể tuỳ tiện ra tay với những tàn hồn trong căn nhà trọ này được, tạm thời để đó, biết đâu sau này sẽ tìm ra được ít chứng cứ từ đây.

Ngụy Vô Tiện quan sát thang lầu một thoáng. Mặc dù đã sớm biết rõ đây không phải chiếc thang Mạnh Dao lăn xuống năm đó, nhưng vẫn không dằn được mà nghĩ thầm: “Khách làng chơi đá hắn, thuộc hạ của Kim Quang Thiện đá hắn, Nhiếp Minh Quyết cũng đá hắn. Kim Quang Dao này thiệt đúng là, đi đến đâu là bị người ta đá đến đó.”

(…)

Ngụy Vô Tiện nói: “Thật ra thì ta vẫn cứ luôn cảm thấy là lạ, theo như ấn tượng của ta, Kim Quang Dao không phải loại hễ xúc động là giết người. Hắn chủ yếu là gian xảo, có thể ra tay tàn độc, nhưng sẽ không động thủ bừa bãi. Có thể không đắc tội thì sẽ cố sức không đắc tội. Tại sao lần này lại vội vã làm động tác lớn như vậy ở Loạn Táng Cương? Quả thật là đã ép các thế gia làm địch với hắn mà. Chẳng lẽ hắn không nghĩ tới chuyện, nếu không thành công thì sẽ thế nào hay sao?”

Lam Vong Cơ từ tốn nói: “Lá thư này. Tới kỳ lạ, viết cao siêu.”

Ngụy Vô Tiện hiểu. Tới kỳ lạ, là chỉ nó chọn đúng thời cơ tốt như thế mà đưa, tuy rằng nó đã giúp mình một đại ân. Viết cao siêu, là chỉ từng dòng tội trạng được liệt kê trong thư, có chứng có cớ, rồi lại như không có. Nhưng người viết thư lại có thể gộp chung giữa có và không có chứng cứ phạm tội vào với nhau, người đọc thư nếu đọc liền mạch, sẽ có một loại lỗi giác rằng từng dòng chứng cứ đều vô cùng chính xác. Hơn nữa khi lửa giận đương bốc cao, cảm xúc bị kích thích, bộ não sẽ tự động tiếp thu toàn bộ theo một phía, tin hết mà không hề nghi ngờ. Ngụy Vô Tiện với Lam Vong Cơ phân tích chỗ khả nghi, trong mắt người ngoài trái lại sẽ trở thành một kiểu hành vi soi mói đối nghịch.

(…)

Cảm thấy loại cặn bã như Kim Quang Thiện, nếu Dao không phải boss thì đã được tiếng là vì dân trừ hại, hơn nữa còn trừ hại một cách vô cùng thống khoái, tương xứng với sự khốn nạn của hắn. 

One thought on “Kim Quang Dao scenes (11)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.